Một ngày mà có hai người kết Nguyên Anh, hơn nữa cả hai đều là trẻ tuổi nhất Nguyên Anh, chuyện này nhìn chung trong mấy vạn năm lịch sử Thiên Nguyên Tông, chưa từng có tiền lệ.
Những đệ tử Độ Kiếp, bàng quan nhìn Trần Khinh Dao chân nhân, trở về động phủ còn chưa ngồi vững, bỗng thấy lôi kiếp đột kích, lại từ phương hướng Hàn Sơn phong mà tới, kinh sợ tột cùng, ngược lại so với trước đây bình thản hơn nhiều, chẳng cần lời lẽ gì, trực tiếp chạy đến để chứng kiến trận kỳ sự là được.
Khác với Trần Khinh Dao dùng pháp khí chống đỡ lôi kiếp, Tiêu Tấn dựa vào thân thể cứng rắn của mình, với lôi linh căn tu sĩ mà nói, chỉ cần chuyển đi qua được, lôi kiếp chính là đại bổ chi vật, tất nhiên cũng có thể chuyển không nổi, bị chém thành cặn bã.
Thấy lôi kiếp ào ào đến, tựa hồ còn dữ dằn hơn trước, người khác không khỏi lo lắng cho an nguy của hắn. Trước đây Độ Kiếp thất bại, nhiều người ngã vào lôi kiếp không phải là ít.
Trần Khinh Dao ngược lại chẳng hề lo lắng, nàng hiểu rõ thực lực Tiêu Tấn, trong mắt người khác đáng sợ nhất là lôi kiếp nhưng với hắn còn không bằng tâm ma kiếp phiền toái. Chỉ cần vượt qua tâm ma kiếp, chuyện sau cứ như nước đến cừ thành, tự nhiên trôi qua.
Huống hồ, xét về độ khó, còn có nàng chuẩn bị pháp khí và trận bàn cho hắn, có thể nói tuyệt đối an toàn.
Quả nhiên, mười tám đạo thiên lôi đi qua, kiếp vân tan hết, Hàn Sơn phong bỗng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901810/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.