Hàn Sơn chân quân sau khi tiến giai Đại Thừa, vì quá mức đắc ý vênh váo nên bị Huyền Thanh đạo quân dạy cho một trận nhớ đời. Sau đó hắn ngoan ngoãn bế quan mấy tháng để củng cố tu vi rồi liền dắt ngựa rời tông, bắt đầu những ngày phiêu bạt.
Mười mấy năm kể từ khi thăng thượng giới, trừ những lần có người tới cửa thỉnh hắn ra tay, còn lại phần lớn thời gian đều chỉ quanh quẩn ở mấy tiểu tông môn. Ngày tháng như vậy đối với hắn mà nói thật sự có chút khô khan nhàm chán.
Chẳng qua, mới đặt chân đến thượng giới, hắn vốn không quen biết ai. Tu vi ở hạ giới có thể xưng hùng xưng bá nhưng lên đến thượng giới thì vẫn còn chút chưa đủ. Hàn Sơn chân quân giờ nên gọi là Hàn Sơn đạo quân vốn không sợ gây chuyện, cũng chẳng sợ bị tu sĩ cao tầng uy h**p. Điều duy nhất hắn sợ, chính là bị g**t ch*t một cách… mất mặt.
Sư tôn, sư huynh, đồ đệ, bằng hữu của hắn đều đang ở đây. Nếu một ngày kia, bọn họ nghe tin hắn vì đắc tội một đại năng nào đó, còn chưa kịp k** r*n đã bị người ta chém chết, thì gần 300 năm hắn gầy dựng danh mặt mũi này còn đâu? Chỉ cần tưởng tượng thôi đã đủ khiến hắn chết không nhắm mắt!
Vì vậy hắn mới liều mạng tu luyện. Không đầy 20 năm đã bước vào cảnh giới Đại Thừa, chỉ mong sớm được sống lại những ngày tháng có thể “ngang dọc thiên hạ”.
Dù hiện tại mới là Đại Thừa sơ kỳ nhưng nếu không phải tu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901840/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.