Tuy rằng Trần Khinh Dao đổi giọng, muốn trêu chọc Quý chưởng môn, nhưng nàng đã quên mất một điều trên đời này, gọi Quý chưởng môn là “chưởng môn sư huynh”, cũng chỉ có mình nàng mà thôi.
Thế nên, đừng nói giả giọng quỷ quái, cho dù giả làm giọng nam, Quý chưởng môn cũng nhận ra được ngay.
Bất quá, nhận ra thì nhận, hắn vẫn thật sự bất ngờ.
Từ lúc biết tiểu sư muội cùng Tiêu sư đệ đã đi thượng giới, Quý chưởng môn chưa từng nghĩ đến sẽ còn có cơ hội gặp lại hai người ở hạ giới. Từ xưa đến nay, chưa bao giờ nghe nói kẻ đã lên thượng giới còn có thể quay về.
Cho nên Quý chưởng môn thật sự sững sờ một phen, mới thân hình chợt lóe, xuất hiện bên ngoài Thiên Phong.
Trần Khinh Dao cười hì hì chắp tay: “Chưởng môn sư huynh, đã lâu không gặp.”
Tiêu Tấn cũng hành lễ: “Gặp qua sư huynh.”
Quý chưởng môn bình tĩnh nhìn hai người một lát, thần sắc vừa kinh ngạc, vừa vui mừng, lại vừa cảm khái, cực kỳ phức tạp. Sau cùng, hắn cười thở dài: “Các ngươi trở về là tốt rồi.”
Tuy đã hơn ba mươi năm không gặp nhưng dung mạo cả ba vẫn giống như trước, không hề thay đổi chỉ là cảnh giới mỗi người nay đã khác biệt quá lớn.
Phát hiện chính mình nhìn không thấu tu vi của sư muội sư đệ, Quý chưởng môn vẫn giữ vẻ mặt trấn định. Rốt cuộc đã biết bọn họ từng lên thượng giới, giờ lại thản nhiên quay về, còn chuyện gì đáng để hắn kinh ngạc nữa?
Hắn dẫn Trần Khinh Dao và Tiêu Tấn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901848/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.