Đối với tu sĩ mà nói, một năm trôi qua chỉ tựa như chớp mắt.
Trong thành Thiên Nguyên lúc này sớm đã chật kín người, tửu lầu, khách đ**m không còn chỗ trống, vô số người thậm chí phải dựng trại ngoài thành.
Trên đoạn đường dài mấy trăm dặm từ Thiên Nguyên Tông đến Thiên Nguyên Thành, đâu đâu cũng có thể thấy những tốp tu sĩ tụ tập bàn tán.
Một nhóm tu sĩ ngồi nghỉ bên vệ đường, trong đó có người cảm khái: “Ta tính sơ sơ, lần này đến đây e rằng không dưới mấy chục triệu người. Cho dù Thiên Nguyên Tông có rộng lớn đến đâu cũng không dung nổi. Đến lúc đó, chỉ sợ chỉ có những bậc đại năng, tiền bối tu vi thâm hậu mới được tiên sứ triệu kiến. Còn chúng ta, e rằng chẳng có phần.”
Đám người này, kẻ thì tu vi mới đến Luyện Khí tầng tám, tầng chín, người mạnh nhất cũng chỉ Trúc Cơ trung, hậu kỳ. Ở những tiểu thành xa xôi, họ vốn là nhân vật một phương, có chút danh vọng nhưng nay bước chân vào chốn phồn hoa, lập tức nhận ra mình chẳng khác gì hạt bụi.
Tin tức tiên sử từ Thượng Giới truyền xuống từng khiến những nơi nhỏ bé như quê họ chấn động. Người thường thì hồ đồ chẳng hiểu đầu đuôi, ngay cả tu sĩ cũng chỉ như nhìn xuyên qua màn sương mù.
Họ chỉ biết Luyện Khí rồi đến Trúc Cơ, Trúc Cơ lại đến Kim Đan; chỉ biết trong thiên hạ có những đại tông môn hiển hách, uy nghiêm khiến người kính sợ; chỉ biết đại năng tu sĩ có thể lật tay làm mưa, che tay thành mây,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901850/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.