Trần Khinh Dao cùng Tiêu Tấn cứ thế mà mặt đối mặt ngây ngốc, ánh mắt chẳng dám chạm thẳng vào nhau.
Nàng vẫn nghĩ mãi không thông làm sao cái người vốn luôn giữ hình tượng ngây thơ kia lại đột ngột biến hóa đến mức trái ngược như thế? Hay là… có một số chuyện, một số “bản năng”, sẽ theo tu vi mà trưởng thành?
Bỗng nhiên, thân thể Tiêu Tấn khẽ động. Trần Khinh Dao còn tưởng hắn vì không được đáp lại mà thất vọng muốn rời đi. Trong khoảnh khắc, nàng lập tức gạt sạch những suy nghĩ hỗn loạn, hít sâu một hơi, như tráng sĩ đoạn cổ tay, kiễng chân lên, tay khẽ đỡ vai hắn, nhẹ nhàng đặt lên môi hắn dấu hôn.
Thời gian dường như ngưng đọng. Hai người như bị ai đó định trụ, không một cử động, không một âm thanh, chỉ nghe thấy rõ ràng tiếng tim đập tựa trống trận dồn dập.
Một lát sau, Trần Khinh Dao mới lùi lại, giả bộ trấn định, còn ra vẻ chỉ điểm hắn: “Hôn môi thì… phải nhắm mắt lại.”
Tiêu Tấn ngẩn ra, chưa kịp phản ứng. Đợi một lúc lâu, hắn mới như chợt bừng tỉnh, luống cuống đáp: “Ừm, tốt… Nhớ rồi. Lần sau…”
Không khí bỗng chốc trở nên kỳ quái và trầm mặc.
Trần Khinh Dao lặng lẽ quay đầu, giọng nói cố làm ra vẻ bình thản: “Vậy chàng đi đi. Đi sớm, về sớm.”
Tiêu Tấn rời đi. Bước chân có chút lảo đảo, suýt nữa vấp ngã ở bậc cửa.
Nhìn bóng lưng hắn dần biến mất, Trần Khinh Dao lập tức cảm thấy toàn thân trống rỗng, chống tay lên bàn thở dài, vừa phe phẩy tay quạt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-gioi-yeu-cau-nhan-tai-nhu-toi/2901856/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.