Hạ Tường thầm thở phào một hơi, cách kỳ hạn cuối cùng sáu canh giờ, cuối cùng cũng tìm thấy kẻ địch! Chỉ cần tìm thấy kẻ địch, hắn sẽ có thời gian chậm rãi thu thập. Lòng còn sợ hãi, cảm giác sống sót sau tai nạn lan khắp toàn thân, hắn không kìm nổi thở phảo một hơi, song khi thấy vẻ thất vọng trong mắt nhị trưởng lão bên cạnh lại ngưng luôn hơi thở này.
Khóe mắt hiện vẻ hung ác nham hiểm, hắn không muốn hiện vẻ mềm yếu trước mặt đối thủ của mình.
"Ta đã nói mà, chỉ cần ở Tiểu SƠn giới sao chúng ta không tìm ra?" Hắn giả vờ trấn tĩnh cười nói: "Nói một chút về tình huống hiện tại đi."
Bộ dáng hắn như đã sớm đoán trước mọi việc.
"Thưa đại trưởng lão, người của chúng ta gặp kẻ địch ở phía bắc thảo nguyên Hà Tây. Một tiểu đội mười sáu người, toàn bộ gặp nạn."
"Thảo nguyên Hà Tây sao?" Hạ Tường suy nghĩ một lát nói: "Cho An Lĩnh vài người, đi một chuyến. Đối phương có bốn người lĩnh ngộ kiếm ý, còn có một thiền tu luyện thành thần thông, không thể khinh địch được."
"Rõ!" Thủ hạ vội vã tuân lệnh.
"Mau đi đi. Có tin gì thì tùy thời bẩm báo." Hạ Tường phất phất tay.
Đám thủ hạ thức thời lui xuống.
"Đám người này hèn gì kiêu ngạo vậy, hóa ra cũng có chút thực lực." Hạ Tường nở nụ cười với những trưởng lão khác nói: "Một tiểu đội không chút tiếng động bị diệt sạch."
"Đại trưởng lão sáng suốt." Có trưởng lão phụ họa nói: "Chẳng qua đối nghịch với Minh Tiêu phái chúng ta
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-chan-the-gioi/551937/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.