Sở vương kinh ngạc, ý cười hơi cứng lại.
“... lúc trước đại vương hứa với tôi, tôi chữa khỏi chướng dịch, sẽ đưa tôi và mười sáu người kia về Thư. Bây giờ, tôi đã chữa khỏi chướng dịch, kính xin đại vương thực hiện lời hứa...”
Lời nói trước đó không lâu cô đến chào từ giã còn bên tai.
Lại nhìn về phía kia, Thiên Mạch đến chỗ những người kia, dáng vẻ hết sức cao hứng.
Tiểu thần Phù quan sát thấy thần sắc Sở vương, cảm thấy không lành, vội nhìn về tự nhân Cừ.
Tự nhân Cừ ngượng ngùng, gãi đầu một cái.
Tâm tư Sở vương, hai ngày nay hắn cũng biết đôi chút, cũng vì mình mãi mới nhận ra mà ảo não không thôi.
Nói đến thì kỳ, lúc ở Đồng Sơn, họ đều cho rằng Sở vương sẽ nạp cô công thiếp Mạch này, nhưng y không có, mà bây giờ, họ đều tưởng Sở vương coi công thiếp Mạch là công thiếp mà sai sử, nhưng y lại hình như động lòng thật. Tự nhân Cừ ngó ngó chiếc thuyền đằng kia, bình tĩnh đánh giá, cô công thiếp Mạch này ngày thường cũng thực không tệ, mặc áo thô, không trang điểm, cũng có thể nhìn ra là một mỹ nhân, mang vào trong cung, nói không chừng sẽ khiến Trịnh cơ, Việt cơ thấp đi một bậc. Xem xét hai ngày nay, hắn lại cảm thấy, Sở vương đối xử với công thiếp Mạch này, không giống các cô gái khác lắm, cụ thể không giống chỗ nào, hắn lại không nói ra được...
Tiểu thần Phù thấy Sở vương không nói gì, kiên trì, ho nhẹ một tiếng, “Đại vương...”
“Lên thuyền.” Sở vương thu mắt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-my-nhan/1419285/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.