Không biết đợi đến khi cô biết rồi, cô có hối hận hay không.
Vì hắn muốn cái tên của mình thật nối, mới gọi là Lạc Ngọc Sanh. Một cái tên rất nên thơ.
Thu hồn phách, làm xong tất cả, Lạc Ngọc Sanh ngẩng đầu nhìn người phụ nữ kia, thấy cô đã đứng đối diện nơi chờ xe bus.
Đến lúc này, Lạc Ngọc Sanh mới chủ ý cách ăn mặc kỳ quái của cô, thì ra lúc dụng vào ngực hắn, là một bộ quần do đỏ rực, giống một vũ nữ xinh đẹp, mà cô bây giờ, khuôn mặt hé ra là ánh mắt đờ đãn, trang phục trang phục quá quy tắc, thạm chỉ cơ diem qua quy cu....
“Thật không đáng yêu. " Lạc Ngọc Sanh lẩm bẩm nói.
Sau đó lại hấp tấp theo sát cô.
Im lặng không một tiếng động đi theo cô, Lạc Ngọc Sanh nhẹ giọng nói: “Anh đưa em về nhà. "
Đúng lúc này, người chờ xe bên cạnh đột nhiên hô: “Xe bus đến rồi!”
Đào Chỉ Yêu thản nhiên liếc mắt nhìn hắn, tự lên xe bus.
Mở Lạc Ngọc Sanh, giây tiếp theo, cũng lên rồi.
Sau khi Đào Chỉ Yêu xuống xe, Lạc Ngọc Sanh vẫn lắng lặng đi sau cô, cũng không tiến lên, cũng không rời' đi.
Đào Chỉ' Yêu giận dữ quay đầu lại, mắng: “Anh đi theo tôi làm gì? Nói đi, rốt cuộc anh muốn thể nào?”
Lạc Ngọc Sanh cười đến điềm đạm mà bỡn cợt, ánh mắt sâu xa nhìn cô, ngữ khí thản nhiên nhưng tràn ngập thâm ý nói: “Anh chỉ tò mò về em. Em là người duy nhất trong nhân loại anh không nhìn thấy tuổi thọ." Không biết vì sao,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-no-tan-nuong-cai-tao-tong-tai-gay-cua-gioi-hac-dao/1716453/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.