Đào Tiểu Đào chớp mắt mấy cái, nghi hoặc nói: “Chờ cháu làm gì?”
Mắt Cung Nhã Thương dịu dàng như nước, vẻ mặt hơi kích động, trong lòng vui mừng, nhưng vẫn thật cẩn thận xoa đầu nó, nói nhỏ: “Bởi vì, ta chính là người cha con muốn tìm.”
Hai mắt Đào Tiểu Đào trừng lớn, ngơ ngác nhìn hắn một lúc lâu, trong mắt tất cả đều là không thể tin.
Cung Nhã Thương lấy chiếc vòng cổ từ túi áo ra, nhìn vòng cổ Long Diệu mất tích đã sáu năm, Cung Nhã Thương cười nói: “Vòng cổ này gọi là Long Diệu. Là vật ta mang bên người từ nhỏ, năm đó bị mẹ con mang đi.” Nhớ tới đêm triền miên ma xui quỷ khiến ngày ấy, khóe miệng Cung Nhã Thương nở nụ cười.
Đào Tiểu Đào đột nhiên kích động cầm lấy đầu con rối Hôi Thái Lang trên tay hắn, nhún mũi chân muốn đeo lên cho hắn, nhìn Hôi Thái Lang trước mắt có điểm buồn cười, lại nhìn cả quả bóng màu đỏ nữa.
Đào Tiểu Đào lui về phía sau vài bước.
Trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh ông ta ôm Luyến Nhi, bộ dáng dịu dàng thân mật như vậy, nhớ đến khi ông ta nói chuyện với Luyến Nhi luôn là yêu thương chiều chuộng, Đào Tiểu Đào không hiểu mình làm sao, vì sao ông ta dịu dàng với trẻ con như vậy, vì sao ông ta có thể yêu thương đứa trẻ khác, nhưng mà, nhiều năm như thế lại không đi tìm nó, cũng không đi tìm mẹ.
Từ nhỏ đến lớn, thậm chí ngay cả một nụ hôn, một cái ôm, một nụ cười cũng không cho nó.
Đào Tiểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-no-tan-nuong-cai-tao-tong-tai-gay-cua-gioi-hac-dao/1716526/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.