" Ngươi....ngươi......" Ngón tay trỏ của Uyển Nghi run run, khóe miệng giật liên hồi, lắp bắp mãi cũng không nói nổi một câu.
" Ngạc nhiên lắm sao ? Hay cảm thấy mất hứng vì ta xuất hiện sớm quá, làm mất cơ hội tốt của hai ngươi. "
Nam Cung Việt vẫn ngồi yên không nhúc nhích, khóe môi mang theo một nụ cười lạnh. Vừa nãy nhìn thấy một màn trong phòng, hắn dường như muốn nổi điên, suýt chút nữa thì không kiềm chế được mà xông vào phòng ( Anh ấy nấp trên mái nhà đấy ạ ). Sau khi nhìn thấy Uyển Nghi một mực cự tuyệt Mộ Dung Phong, tâm trạng của hắn mới đột nhiên tốt hơn rất nhiều. Nhưng hắn lại lần nữa muốn nổi điên khi nhìn thấy nàng ôm chặt Mộ Dung Phong. Hắn biết rõ ràng sợ gián, việc nàng ôm Mộ Dung Phong cũng chỉ là thân bất do kỉ, nhưng không hiểu sao hắn cảm thấy trong lòng thập phần khó chịu, hắn không muốn nhìn thấy nàng ôm Mộ Dung Phong, hắn muốn người nàng ôm duy nhất chỉ có hắn mà thôi.
" Ngươi....ngươi thế nào có thể tìm được ta ? " Uyển Nghi không hiểu nổi. Lần này đến Nguyệt quốc vốn không phải là chủ ý của cô, hắn sao có thể đoán ra được mà đến đây tìm cô chứ ?
Nam Cung Việt không thèm trả lời câu hỏi của cô, chỉ gắt gao nắm lấy cánh tay cô, kéo cô lại gần bên mình, hơi thở ái muội của hắn xẹt qua gương mặt cô, nóng bỏng.
" Ngươi giỏi thật. Để đề phòng ngươi chạy trốn, ta đã phải phái rất nhiều
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-tieu-thiep-cua-nhi-vuong-gia/2493068/chuong-31.html