“Vương Hòe Hoa, bà còn nói ba quả, tôi nói cho bà biết, dù bà cho tôi một trăm quả thì tôi cũng không hiếm lạ gì.
”Vương Hòe Hoa biết không thể nói về việc này nữa, cũng chỉ đành đồng ý.
“Còn không mau đi, lấy năm qua trứng gà đến đây.
”Bà ta lay Bạch Văn Văn một chút, bảo cô ta đi vào trong viện lấy trứng gà.
Đến bây giờ Bạch Văn Văn cũng chưa tỉnh người lại, sao Hứa Hoan Ngôn có vẻ đã thay đổi, hơn nữa nó vốn dĩ không giống như chuyện cô ta đã nói, nhưng mà bây giờ cô ta không thể nói thêm nữa, phải giải quyết chuyện này mới tốt.
Lưu Quế Lan cầm theo năm qua trứng gà từ Bạch gia đi về nhà ra với bộ dạng thần thanh khí sảng*.
[*] Thần thanh khí sảng: tinh thần thoải mái dễ chịu.
Hai ngày qua bà chưa bao giờ vui vẻ đến như vậy, cháu gái phát sốt nằm ở trên giường, bà lập tức cảm thấy lo lắng, không có chăm sóc tốt, đến lúc đó khi chết đi nằm dưới nền đất cũng không có cách nào đối mặt với thằng hai và đứa con dâu của mình.
Hứa Hoan Ngôn và hai đứa em trai em gái của mình đi theo ở bên cạnh.
Lưu Quế Lan nhìn ba đứa trẻ này, lập tức mở miệng cười.
“Về nhà thôi, số trứng gà này nấu cho các cháu mỗi đứa một quả, anh họ của các cháu đang còn học ở trường, chúng ta cứ chừa lại cho nó, lần này Hoan Ngôn phát sốt chịu đau không ít, cho một mình cháu ăn hai quả.
”Hứa Hoan Ngôn nhìn mấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-tu-chan-gioi-xuyen-den-nam-1971/202103/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.