Hứa Hoan Ngôn nhận ra đầu bếp Du là một người tốt, cô đã sớm nghĩ nên làm cơm, nhưng đầu bếp không mở miệng, cô cũng không dám nhúc nhích, lúc này làm việc nhất định phải thật cẩn thận, không thể để xảy ra chuyện gì, không chỉ phải giữ cho mình, còn là giữ cho toàn gia đình ở phía sau.
“Tần Hỉ, cậu cầm đi xử lý rồi đưa cho tiểu Hứa.
”Tần Hỉ có chút buồn bực cầm lấy, cậu ta là đồ đệ của sư phụ, bây giờ nấu cơm toàn tìm Hứa Hoan Ngôn, còn bảo cậu ta làm trợ thủ.
Lúc trước chưa có Hứa Hoan Ngôn ở đây, người trong tiệm đối với cậu ta đều là thái độ kính nể, dù sao cậu ta cũng là đồ đệ của sư phụ, nhưng bây giờ cô ở đây, người thích cô tương đối nhiều.
Hứa Hoan Ngôn nghĩ này cá tạm thời liền làm lưỡng đạo đồ ăn đi, liền đi lấy một cái mâm lớn và một nồi lẩu.
Trước tiên hấp cá, sau đó rưới gia vị lên cá làm lẩu cá cay.
Ngày mùa đông ăn chút đồ cay nóng.
Tần Hỉ cũng có bản lĩnh, nhưng cậu ta lại gặp phải Hứa Hoan Ngôn.
Làm cá thật sạch xong liền đưa thẳng lên thớt.
Hứa Hoan Ngôn dao, giơ tay chặt xuống, nhanh gọn chặt con cá.
Đầu cá bị một dao chặt ra.
Động tác của cô rất nhanh, lấy tương ớt trong tiệm ra rưới lên đầu cá.
Ở đáy nồi lẩu quét qua một lớp dầu mỏng, lót thêm mấy phiến gừng và ít hành, sau đó đổ thêm một ít gia vị khác, một ít ớt để có vị cay, đổ nước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-tu-chan-gioi-xuyen-den-nam-1971/202150/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.