“Thứ này của cô nhìn thật tinh xảo, xem ra rất có kỳ công làm để ăn tết.
”Hứa Hoan Ngôn lấy ra một ít, phá vỡ quy tắc ngày hôm qua đặt ra, đưa cho bà ấy.
“Đại nương có thể nếm thử.
”Bà lão nghe thấy lời này liền kinh ngạc nhìn thoáng qua Hứa Hoan Ngôn, thời này ai lại để cho nếm thử đồ chứ, mấy thứ này đều là lương thực quý giá.
“Vậy ta nếm thử một chút.
”Lão bà tuy rằng rất khéo léo, nhưng không phải người đi chiếm tiện nghi, đặc biệt là thấy cô bây giờ làm việc cũng không dễ dàng.
Vừa nghĩ vừa ăn.
“Cái này, ăn ngon thật, là cô tự làm đấy à?”Bà thật sự có chút kinh ngạc, thật ra trong nhà không thiếu tiền, công nhân nhiều, ở Cung Tiêu Xã kia có vài loại bánh quy, bà đều đã từng ăn thử.
Đây lại là thứ ngon nhất, mềm ngọt ngon miệng, bỏ vào trong miệng thì tan ra, thơm ngọt.
Hứa Hoan Ngôn không thừa nhận là chính mình làm, việc này có chút nguy hiểm.
“Là người khác đưa tôi bán.
”Lão bà cũng không hỏi lại.
“Vậy được, chỗ này ta mua tất.
"Hứa Hoan Ngôn có chút khó xử, thứ cô muốn là được nhiều người khen thì mới có giá trị.
“Không được đâu đại nương, cháu còn có bạn nói rằng phải để lại cho cô ấy, không thể bán toàn bộ cho bà được.
"Lão bà than một tiếng, vốn tưởng là có thể mua nhiều, chờ đến khi cháu ngoại tới đây cũng có thể ăn nhiều một chút.
“Vậy cô gói cho ta một túi đi.
"Hứa Hoan Ngôn cười đưa cho bà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-tu-chan-gioi-xuyen-den-nam-1971/202185/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.