"Định Bắc hầu đúng là có lòng tốt mà làm hỏng chuyện, sao có thể không hỏi trắng đen phải trái, cứ thế xông vào định đoạt hôn sự cho tiểu thư chứ!"
Trên xe ngựa trở về phủ, Liên Kiều vừa xé nát chiếc khăn tay cho hả giận, vừa than thở: "Khó khăn lắm mới bắt Lăng Vĩnh An thề thốt lập giấy tờ, chỉ còn một bước nữa thôi là thành công, vậy mà giờ đổ sông đổ biển hết cả! Ui... Đau quá đi..."
Thích Bạch Thương bôi thuốc cho nàng ấy, đầu ngón tay càng thêm nhẹ nhàng: "Ừm."
Liên Kiều nhíu mày, vừa vắt óc nghĩ cách an ủi tiểu thư nhà mình.
Thì lại nghe thấy một tiếng thở dài khe khẽ bên cạnh: "Tiền thuê người khóc mướn, tiền mời thầy thuốc mấy ngày nay. Tất cả đều uổng công rồi."
"...?" Liên Kiều vừa bực bội vừa bất lực, "Tiểu thư, đây mới là vấn đề sao? Vấn đề là kế hoạch mượn Lăng Vĩnh An gây chuyện để từ hôn đã đổ bể hết rồi, sao trông người chẳng có vẻ gì là lo lắng cả vậy?"
"Vốn dĩ cũng chỉ là chuyện thuận tay làm sau khi về kinh thôi," Thích Bạch Thương ngước mắt lên, chấm một ít thuốc mỡ lên trán Liên Kiều, "Ngày tháng còn dài, cần gì phải phí công đến thế?"
"Không dài chút nào đâu! Ngài không nghe Tạ Thanh Yến nói sao, trong vòng một tháng nữa hắn sẽ đến Thích gia hạ sính lễ đấy!"
"..."
Liên Kiều nói trúng tim đen, Thích Bạch Thương đành phải tạm dừng tay, đợi cho thị tỳ la lối xong.
"Tạ Thanh Yến là cháu ruột của Thánh Thượng, vốn đã là người nói
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-xuan-son-khuc-tieu-khuc/2843554/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.