Đổng Kỳ Thương thế nào cũng không ngờ, sau khi vào lại thấy cảnh tượng như thế này.
Dù cách một tấm bình phong, hắn cũng có thể cảm nhận được, ánh mắt mang theo sát khí lạnh lẽo của công tử nhà hắn đã như lưỡi đao sắc bén lướt qua.
Đổng Kỳ Thương ho mạnh một tiếng, vội quay người lại, dùng thân hình cường tráng che khuất Kinh Triệu Doãn, Nguyên Khải Thắng, người đang vừa chắp tay hành lễ vừa thò đầu ló mặt muốn xem cho rõ.
"Nguyên đại nhân, xin hãy chờ một lát."
Đổng Kỳ Thương mặt không biểu cảm mà cúi đầu rũ mắt, nhìn chằm chằm người đang bị hắn ngăn lại phía trước, phải ngửa đầu lên nhìn hắn.
"À, ừm..." Nguyên Khải Thắng lập tức thức thời mà thu lại ánh mắt, làm ra vẻ nghiêm nghị nói, "Nếu Tạ hầu lúc này không tiện gặp khách, chúng ta lát nữa lại đến cũng được."
Đổng Kỳ Thương lườm gã Kinh Triệu Doãn đang ra vẻ nghiêm túc, lạnh lùng nói: "Công tử nhà ta hôm nay vì bảo vệ tiểu thư nhà họ Thích mà bị thương do đao, trên đao lại có độc, lúc này đang chữa thương."
"Cái gì?! Tạ hầu bị thương??!!"
Giọng điệu giả vờ nghiêm túc của Nguyên Khải Thắng lập tức vọt lên, suýt nữa bay lên nóc nhà, hắn nhấc chân chạy về phía sau tấm bình phong: "Này này này, sao lại thế này Tạ hầu gia! Ngài sao lại đích thân mạo hiểm vậy? Nếu ngài có bất trắc gì, đừng nói Trưởng công chúa điện hạ và phò mã không tha cho ta, ngay cả Thánh Thượng cũng tuyệt đối sẽ lấy cái đầu trên cổ của ta
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-xuan-son-khuc-tieu-khuc/2843566/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.