"BÙM!"
Một chùm pháo hoa bừng sáng trên bầu trời đêm của Thượng kinh.
Dưới màn đêm.
Trong một chiếc xe ngựa sau khu lều trại ở ngoại thành Tây Nam.
Tạ Thanh Yến, người vốn đang giữ lấy cổ tay của người con gái dưới thân, giam cầm nàng trong vòng tay để tùy ý hôn môi, đột ngột dừng lại.
Thích Bạch Thương cuối cùng cũng có được khoảng trống để giãy giụa, nàng rút tay lại, tức giận đến cực điểm mà vung tay áo, một tiếng "BỐP" vang lên, khiến Tạ Thanh Yến đang nằm đè lên nàng phải hơi nghiêng mặt đi.
"Ban đầu ta còn không tin... bây giờ xem ra, Tạ Công thật sự là quen thói lêu lổng." Thích Bạch Thương tức giận lau khóe môi, "Mới có thể nuôi thành cái tính nết không kiêng nể gì, muốn gì làm nấy!"
Trên đầu ngón tay nàng có một vệt máu đỏ thắm, đó là do vừa rồi nàng đã cắn hắn để lại, nhưng dù có đau đến chảy máu cũng không thể khiến người này dừng lại, ngược lại càng thêm hưng phấn!
Tạ Thanh Yến ăn một cái tát, tỉnh táo lại một chút.
Hắn cũng nhẹ nhàng giơ tay, ngón tay lau đi vệt máu nơi khóe môi, rồi khẽ nghiêng mặt cười một tiếng.
"?"
Thích Bạch Thương vốn đang sợ Tạ Thanh Yến nổi giận, chuẩn bị nhân cơ hội xuống xe ngựa thì lại đứng khựng lại.
Nàng quay đầu, khó hiểu và kinh ngạc nhìn hắn: "Ngài cười cái gì, điên rồi sao?"
Lại thấy Tạ Thanh Yến co đầu gối ngả người ra sau, ngồi lại phía bên kia xe ngựa, ung dung chỉnh lại chiếc quan cài tóc và y phục vừa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tu-xuan-son-khuc-tieu-khuc/2843617/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.