"Đối với bọn họ, chủ tử tồn tại, bóng mới tồn tại. Nhà của bọn họ nằm trong lòng bàn tay chủ tử, mang cả thanh xuân tươi đẹp tẫn hiến cho người, thiên ngôn vạn ngữ, đọng lại hai từ 'Tuân mệnh'."
Chương 113: Phượng hoàng xuất Kỳ Sơn (ngũ)
Định Quốc Kiêu Kỵ Vệ đóng giữ ở Lạc Dương nhận được tin tức Ám Bi giục ngựa ngày đêm truyền tới, gia tăng canh phòng địa lao Lạc Dương, lập tức hành hình năm ảnh vệ Tề Vương phủ đang bị giam trong nhà lao trọng hình.
Ám Bi không kịp đích thân chấp hình, bỏ mệnh lệnh chạy như bay đến phủ Tề Vương ở Việt Châu, lúc hắn tiến vào địa phận Trung Nguyên thì nhận được tin rằng phủ Tề Vương đêm nổi lửa lớn, Tề Vương sống chết không rõ.
Nếu Lý Uyển thừa loạn bỏ chạy, tất sẽ gây phiền phức cho chủ tử nhà mình, chủ tử mười năm mài kiếm sắc, chưa một lần thử dùng[1], nghiệp lớn thiên thu há có thể để hắn cản đường.
[1] Mười năm mài kiếm sắc, chưa một lần thử dùng (十年磨一剑霜刃未曾试): hai câu trên trích trong bài thơ Kiếm khách của Giả Đảo (bản dịch thơ của Trương Việt Linh).
Hắn một đường giục ngựa nhanh chóng quay về Việt Châu, Định Quốc Kiêu Kỵ Vệ canh gác phủ Tề Vương chối bỏ trách nhiệm, nói rằng mình không lơ là nhiệm vụ, chẳng qua thời tiết khô hanh, gió thổi mạnh, thế là lửa nổi lên.
Ám Bi vọt vào tìm kiếm trong đống đổ nát cháy rụi, phủ Tề Vương này đã bị thiêu thành một đống hỗn độn, dù cho có tìm được thi thể Tề Vương, chỉ sợ cũng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tuan-menh/28031/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.