Sau lập xuân, sông băng dần tan chảy, những mầm liễu non nhú lên nơi góc tường, cành liễu mảnh mai trở nên mềm mại, uyển chuyển hơn.
Quýt nằm trên đống củi ở góc tường, lim dim mắt hưởng thụ ánh nắng.
Nó khẽ hít hít mũi, đã có thể ngửi thấy trong không khí hương vị vạn vật hồi sinh.
Bộ lông mèo con vẫn còn hơi xù của Quýt khẽ rung lên trong làn gió xuân, đồng thời cũng ngấm lấy hơi ấm của ánh mặt trời.
Nó thoải mái rút chân vào lòng, nhưng cũng hơi có chút tiếc nuối.
Trời đẹp như thế này mà chẳng có lấy một miếng cá khô.
Quýt bắt đầu nhớ đến mấy món ăn thời hiện đại, từ pate trộn đủ thứ phụ gia công nghệ, đến các loại gà đông lạnh và trứng cút sấy khô.
Bên dưới đống củi, mèo mẹ co chân sau gãi ngứa, cả một nhúm lông rụng sau suốt mùa đông theo gió bay lên, vừa vặn bị một con chim én lướt ngang qua ngoạm lấy, tha đi lót tổ.
Quýt híp mắt, cảm thấy thi hứng dạt dào—
“Lông mèo nào phải vật vô tình, hóa thành tổ ấm lại chở che chim!”
Hôm sau, con én ấy lại đến, lần này cắp đi hai nhúm lông nữa.
Đến ngày thứ ba, nó chẳng đến một mình mà còn dẫn theo mấy con nữa.
Quýt nhìn đám chim én chao lượn trên tường viện, rồi lại nhìn mèo mẹ đã trụi lông gần hết, cảm thấy áp lực của bà có hơi lớn.
Thế nên mèo mẹ chỉ còn cách vờ cúi đầu l**m lông, giả bộ bận rộn.
May mà đám én kia cũng biết mèo giỏi săn chim, nên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tue-thoi-lai-nghi-phi-10/2855154/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.