Trinh Nghi bị mẫu thân nắm cổ tay kéo ra khỏi thư phòng, suốt dọc đường không dám hó hé nửa lời.
Vương Nguyên thì thầm:
“Xem kìa, nhị muội bị dọa đến mức không dám thở mạnh luôn rồi…”
Chiêm Mai liếc nhìn qua, mơ hồ cảm thấy Trinh Nghi có vẻ như đang thất thần… Có lẽ nàng còn chưa hoàn toàn đuổi hết những con số trong đầu ra ngoài chăng?
Chủ nhân không lên tiếng, nhưng Quýt lại kêu meo meo suốt cả quãng đường, chẳng khác nào đang đóng vai luật sư biện hộ cho nàng.
Trinh Nghi được đưa đến trước mặt tổ phụ tổ mẫu.
Hai vị lão nhân gia lo lắng cho cháu gái, nên vẫn chưa an giấc.
Dương Cẩn Nương mắt ngấn lệ, kể lại chuyện của nữ nhi, rồi bảo nàng quỳ xuống nhận lỗi, xin lỗi hai cụ vì đã khiến họ phải bận lòng.
Trinh Nghi liền ngoan ngoãn quỳ xuống, dập đầu hành lễ một cách nghiêm chỉnh.
Vương Giả Phụ dĩ nhiên không trách tội cháu gái, chỉ hiền từ hỏi:
“Nói cho tổ phụ nghe, vì sao con muốn học lịch toán?”
Cô bé nhỏ nhắn quỳ dưới đất, chẳng cần suy nghĩ đã đáp:
“Bởi vì con thích.”
“Ồ?” Vương Giả Phụ cười: “Vậy vì sao con lại thích thứ khô khan khó hiểu này?”
“Tổ phụ, Trinh Nghi không thấy khô khan.”
Mái tóc Trinh Nghi bị gió thổi hơi rối, đôi mắt to tròn sáng rực:
“Con cảm thấy trong đó có vô số điều kỳ diệu.”
Trinh Nghi ba tuổi khai tâm học chữ, đến nay đã bốn năm.
Nàng luôn có rất nhiều thắc mắc, nhưng người có thể giải đáp cho nàng lại chẳng được bao nhiêu.
Nàng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tue-thoi-lai-nghi-phi-10/2855162/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.