Vương Giả Phụ được phân cho một tiểu viện riêng, phía sau nhà là ruộng đồng, xung quanh phần lớn đều là gia quyến của quân hộ.
Tội lưu đày cũng có phân cấp nặng nhẹ.
Nếu không phải mang trọng tội mưu nghịch thập ác bất xá, hoặc bị người khác cố ý hãm hại, quan phủ thường đối đãi khá khoan dung với những văn sĩ bị lưu đày lên phương Bắc.
Các quan viên địa phương cũng không muốn đắc tội với những kẻ có thể một ngày nào đó sẽ được phục chức trở lại.
Một số đại quan bị biếm trích thậm chí vừa xuống khỏi tù xa đã được mời vào phủ đệ đã chuẩn bị sẵn, hạ nhân cũng đầy đủ chu toàn.
Có những văn sĩ còn được giao phó việc dạy học, cùng nhau lập thi xã, vô tình thúc đẩy sự phát triển văn hóa ở phương Bắc.
Vương Giả Phụ đôi khi cũng dạy chữ cho con em quân hộ quanh vùng, bởi vậy mà rất được mọi người kính trọng.
Cuộc sống tuy thanh bần nhưng cũng không quá mức khốn khó, ít nhất không như Quýt từng tưởng tượng—bị xiềng xích trên chân, vai vác đá nặng, miệng cắn bím tóc, ngày ngày lao dịch, đi chậm một chút là bị quan sai quất roi.
Vậy nên, khi trông thấy Vương Giả Phụ đứng trước tiểu viện chờ đón, trên người tuy mặc trường sam có vài miếng vá nhưng vẫn sạch sẽ nho nhã, Quýt mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, nó liền nhìn Trinh Nghi, thấy nàng vui mừng chạy ào về phía lão nhân trước mặt, trên môi nở nụ cười an tâm.
“Tổ phụ!”
“Ấy!”
Vương Giả Phụ cúi người đón lấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tue-thoi-lai-nghi-phi-10/2855172/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.