Sau khi cùng Trinh Nghi bái kiến Đa Lan phu nhân, Đổng lão phu nhân đề nghị muốn đi gặp một số mưu sĩ và sư gia từng tận tâm phò tá Vương Giả Phụ khi còn sinh thời.
Ngày hỏa táng của Vương Giả Phụ, bọn họ cũng đều có mặt.
Có lẽ sau này sẽ không còn cơ hội giao thiệp, nhưng lễ nghĩa cần phải chu toàn thì vẫn phải chu toàn.
Đa Lan phu nhân biết rõ lão phu nhân xưa nay làm việc luôn thận trọng chu đáo, bèn gật đầu nói:
“Xin mời theo ta, ta dẫn người qua đó.”
“Phiền phu nhân rồi.” Đổng lão phu nhân hành lễ cảm tạ, sau đó quay sang dặn dò Trinh Nghi:
“Đức Khánh, con hãy ở lại trò chuyện với Bảo Âm cách cách, ta theo phu nhân đi một lát sẽ quay lại.”
Trinh Nghi gật đầu đáp lời.
Bảo Âm mắt hoe đỏ, đưa Trinh Nghi đến bãi nuôi ngựa.
Vừa đến trước chuồng, Đức Phong lập tức phấn khích chạy đến, xuyên qua rào chắn cọ vào lòng bàn tay nàng.
Hơi thở nóng ấm từ mũi ngựa phả lên da thịt mềm mại, để lại một lớp ẩm ướt nhàn nhạt.
Trinh Nghi giao Đức Phong lại cho Bảo Âm, không phải là “trả lại” mà là “giao phó”—đây chính là cách nàng trân trọng tấm lòng khi xưa của bằng hữu.
Ở Kim Lăng, Trinh Nghi không có điều kiện để nuôi hay cưỡi ngựa.
Mà Đức Phong lại được chủ nhân mới yêu thương vô cùng, thế nên nàng càng muốn để nó ở lại vùng thảo nguyên mênh mông này.
Đức Phong chẳng biết đây là lần biệt ly, nó chỉ lấy làm lạ tại sao hôm nay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tue-thoi-lai-nghi-phi-10/2855185/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.