11
Trời chưa sáng, ta khoác lên mình hỷ phục, bước vào kiệu hoa hòa thân.
Giọng nói trong trẻo của Triệu Hi Chân vang lên: “A Ngu… Công chúa của các ngươi đâu? Sao không ra ngoài dự lễ?”
Ta đội khăn voan đỏ, qua khung cửa sổ nhỏ của kiệu hoa, có thể nhìn thấy bóng dáng hắn.
Cung nữ lớn bên cạnh vội vàng đáp lời: “Thưa Thái tử điện hạ, Công chúa nhà chúng thần thức khuya, hiện vẫn chưa dậy ạ.”
Giọng nói của hắn ngưng lại một lúc, cả không gian dường như nín thở. Nhưng cuối cùng, hắn chỉ khẽ cười: “Vậy thì giảm bớt tiếng nhạc mừng đi.”
Đoàn người hòa thân đông đảo xuất phát từ hoàng cung, vượt núi băng sông, tiến về phía Yến Châu. Ta ngồi ngay ngắn trong kiệu hoa, lặng lẽ nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Từ phố xá nhộn nhịp đến rừng núi hoang vu, từ ban ngày đến ban đêm, cảnh vật liên tục đổi thay.
Triệu Hi Chân cưỡi ngựa đi phía trước, nói chuyện lớn tiếng với những người khác: “Năm năm trước, ta và A Ngu cũng đi qua con đường này, khi ấy gian nan biết bao, giờ đây lại dễ dàng đến vậy.”
Mọi người rối rít hưởng ứng lời hắn.
Đoàn dừng lại nghỉ ngơi.
Một lát sau, Triệu Hi Chân cưỡi ngựa tiến đến bên kiệu hoa của ta, nhẹ nhàng vén rèm cửa sổ: “Bổn điện hạ cần đến Yến Châu gấp, sẽ không nghỉ dọc đường. Các ngươi nhớ chăm sóc Công chúa, nàng còn đợi ta trở về.”
Ta đội khăn voan đỏ, chỉ khẽ gật đầu, không nói lời nào.
Hắn không biết đang suy nghĩ gì, nhìn ta chăm chú một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tue-tue-vo-uu-an-duong/2140509/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.