7.
Trần Cường.
Ngoài cửa đúng là Trần Cường!
Không phải anh ta đã chê't rồi sao? Tại sao lại xuất hiện bên ngoài cửa phòng của tôi?
Tôi sợ đến mức không dám phát ra âm thanh.
Đúng lúc này, đèn hành lang vụt tắt.
Trước mắt chợt tối sầm, hai chiếc giày dưới chân cửa cũng biến mất trong bóng tối.
Anh ta vẫn còn đó chứ?
Tôi run rẩy lấy điện thoại ra, định soi đèn dưới cửa nhưng lại vô tình trượt nó vào ứng dụng trò chuyện.
Vừa vặn mở nhật ký trò chuyện của tôi và Trần Cường.
Tin nhắn thứ hai đếm ngược từ cuối lên là tin nhắn tôi gửi.
Thời gian là bảy ngày trước.
[Nếu trong vòng một tuần tôi không thấy tiền, đừng trách tôi không nể tình cũ.]
Tôi nhắn như vậy, đều do Trần Cường nói chuyện không giữ lời.
Cách đây một năm trước, khi tôi vừa nhận được trợ cấp cho sinh viên nghèo, anh ta tìm tôi hỏi vay tiền.
Tôi từ chối nhưng anh ta nhất quyết đòi mượn, thậm chí còn dọa “tiết lộ tôi là sinh viên nghèo”.
Nghèo khổ, nhục nhã, tôi không muốn bị người ta biết đến.
Rơi vào đường cùng, tôi cho Trần Cường, anh ta cũng cam đoan một tháng sau sẽ trả lại.
Nhưng một tháng sau, anh ta không những không trả lại mà còn lấy lý do tương tự để lấy đi một nghìn tệ khác của tôi.
Trong một năm này, Trần Cường “vay” một sinh viên nghèo như tôi hơn năm nghìn tệ.
Hơn năm nghìn tệ, đủ trang trải chi phí sinh hoạt của tôi trong một năm!
Một năm qua, tôi luôn phải đi vay tiền để sống qua
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tuyen-tap-kinh-di-ngan-plot-twist-doc-truoc-khi-ngu/2838993/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.