Phương Lâm trầm mặc không nói. Hàn Ngâm Nguyệt cũng không nói một lời nào, ánh mắt có vài phần chờ đợi nhìn Phương Lâm. Nàng rất sợ Phương Lâm nói ra bất kỳ lời nào khiến cho nàng thất vọng.
Cuối cùng, Phương Lâm mở miệng nói:
- Hàn sư tỷ, sư tỷ là khi tuyệt vọng cái gì cũng có thể thử sao?
Hàn Ngâm Nguyệt ngẩn ra, lập tức cười gượng.
- Ngươi coi như ta tuyệt vọng cái gì cũng có thể thử đi.
Giọng nói Hàn Ngâm Nguyệt có phần khổ sở nói.
Phương Lâm thở dài một tiếng. Một tiếng thở dài này khiến cho trong lòng Hàn Ngâm Nguyệt đột nhiên căng thẳng.
- Hàn sư tỷ, cũng không phải ta không muốn giúp sư tỷ. Càn quốc này lớn như vậy, cũng không có người nào có thể trị hết bệnh mắt cho lệnh muội, ta chỉ sợ cũng bất lực.
Phương Lâm nói lời ý vị sâu xa.
Tay ngọc của Hàn Ngâm Nguyệt khẽ nắm lại, nói:
- Thật sự không có biện pháp sao? Ngươi đã từng được cao nhân đan đạo chỉ điểm, không giống với những người khác, có lẽ có biện pháp. Chỉ là ngươi nhất thời không nghĩ ra được.
Trong lòng Phương Lâm hơi xúc động. Hàn Ngâm Nguyệt này vô cùng yêu quý muội muội của mình, tự nhiên lại đến cầu bản thân mình một đệ tử hạ đẳng nghĩ biện pháp, giọng nói thành khẩn như vậy, hoàn toàn không giống như với bộ dạng của đại tiểu thư một tông môn.
Phương Lâm cũng không phải không muốn hỗ trợ, mà thật sự không tiện đáp ứng.
Hàn Hiểu Tinh rốt cuộc có tình huống thế nào, Phương Lâm hoàn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tuyet-dinh-dan-ton/1685183/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.