Hai tháng sau, Thuyên Kỳ cùng bốn nương tử và hai gã họ Lăng vượt Ngọc Môn quan.
Mùa này vùng quan tái vẫn chưa có giọt mưa, nắng gắt và cát bụi mịt mù, làm cháy làn da mịn màng của các nàng mỹ nữ. Tiểu Lan sinh trưởng nơi đây nên đã rất quen thuộc, nàng ghé vào một hiệu buôn mua bảy bộ y phục trắng của người Tây Vực. Khăng choàng chen kín mặt giúp họ dễ chịu hơn khi đương đầu với gió cát. Họ phải đổi cả ngựa, vì tuấn mã Trung Nguyên không cách nào chịu nổi khí hậu thảo nguyên.
Nghỉ lại cửa quan một đêm, chuẩn bị phương tiện và lương thực xong, sáng hôm sau cả bọn nhắm hướng Thiên Sơn trực chỉ. Lăng thị huynh đệ thay phiên nhau làm xà xích, chiếc xe song mã chở lều trại và nước uống.
Từ Ngọc Môn quan vào chân rặng Thiên Sơn dài hơn ngàn dặm. ít nhất phải đến mười hôm mới đến được. Trêи đường đi, họ ghé vào những túp lều da của người Duy Ngô Nhĩ để mua thêm vật thực.
Đến trưa ngày thứ năm, họ đã vượt được nửa đoạn đường. Thuyên Kỳ thấy bóng ốc đảo xanh xanh trước mặt, liền đốc thúc mọi người phi nhanh, ghé vào nghỉ ngơi, tối đến sẽ đi tiếp.
Mấy đêm nay, họ nương theo ánh trăng đi đến sáng, ban ngày tìm chỗ ngủ để tránh nắng khốc liệt của mặt trời hoang mạc. Ốc đảo chỉ có vài mái lều nhỏ, Lăng Hổ, Lăng Báo lập tức dựng trại cho các vị phu nhân nghỉ ngơi. Ba nàng mệt mỏi lăn ra ngủ ngay, chỉ mình Tiểu Lan và Thuyên Kỳ là còn tỉnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tuyet-ho-cong-tu/1950531/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.