Khoảng cách một trăm trượng, nói dài cũng không quá dài, nói ngắn cũng không quá ngắn.
Ngày hôm nay Dương Ân chỉ còn cách cha mẹ của mình vài bước chân, ước chừng chỉ cần vài phút là có thể đi đến được ngay trước mặt của cha mẹ mình.
Tô Nhu Mai khóc lớn, Dương Trấn Nam cũng đã rơi nước mắt.
"Ân nhi, con mau đứng dậy đi, không cần phải dập đầu nữa, mẹ biết con là một đứa trẻ tốt, mẹ không trách con", Tô Nhu Mai bỏ tay của Dương Trấn Nam ra, nhào về phía Dương Ân, ôm chặt đứa con trai đã trưởng thành của mình vào trong lòng mà khóc ồ lên.
“Mẹ!”, Dương Ân ôm lấy Tô Nhu Mai, giống như một đứa trẻ đã làm sai, oan ức khóc lớn.
Không sai, hắn thật sự rất oan ức.
Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn là một đứa trẻ nghịch ngợm, điều này không sai, nhưng trong những chuyện đại sự hắn chưa bao giờ muốn đẩy cha mẹ của mình vào thế khó, vậy mà chỉ bởi vì hắn cự tuyệt quận chúa Đường Kiều Diễm nên sau đó mới xảy ra tất cả những việc này, đây là điều mà hắn hoàn toàn không thể nào ngờ được.
Hắn oan ức vì mình không hề làm ra chuyện gì sai trái, thế mà lại bị người ta hãm hại.
Hắn oan ức vì mình chẳng qua chỉ có dáng dấp đẹp trai một chút, cự tuyệt lời cầu hôn của một người phụ nữ, chẳng lẽ đó lại là chuyện sai trái hay sao?
Hắn oan ức vì hắn thà bị xử tử, chứ cũng không muốn để cho cha mẹ của mình chịu nửa điểm tổn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/tuyet-the-vo-than/842716/chuong-631.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.