Tôi phóng hết tốc lực xuống lầu và mở cửa như phá.
Đúng là Jacob. Dù cho có không nhìn thấy đi chăng nữa, Alice cũng vẫn nhanh nhạy như thường.
Người bạn nhỏ đang đứng cách cửa khoảng hai mét, chiếc mũi nhăn nhăn như đang đánh hơi, nhưng gương mặt thì vẫn tĩnh tại - y như đang đeo mặt nạ vậy. Jacob không hề có một biểu hiện nào ra vẻ tức giận với tô, nhưng tôi có thể nhận ra đôi tay của cậu bạn hơi có chút run rẩy.
Thái đọ khinh khỉnh ấy của cậu vẫn lại tiếp diễn. Nó khiến tôi nhớ lại cái buổi chiều đáng sợ khi cậu quyết định chọn Sam thay vì tôi, toi cảm nhận rõ mồn một là cằm của mình đã hướng lên, sẵn sàng nọi câu hỏi.
Đằng sau Jacob, chiếc Rabit vẫn đang nổ máy, Jared ngồi ở vôlăng, còn Embry thì ngồi ở ghế bên cạnh. Và tất nhiên là tôi thừa hiểu cái lý do ấy: họ sợ để người anh em của mình đến đây một mình. Điều này không khỏi khiến tôi chợt buồn, kèm theo một chút bực dọc. Gia đình Cullen đâu có như họ nghĩ đâu.
- Chào em - Không thấy cậu bạn nhỏ nói gì nên tôi quyết định lên tiếng.
Jake mím chặt môi lại, vẫn còn chùng chình ở cửa ra vào. Đôi mắt của cậu liếc ngang liếc dọc khắp khuôn viên nhà.
Tôi nghiến răng lại:
- Bạn ấy không có ở đây. Em đang cần gì ư?
Cậu bạn có vẻ ngần ngại, hỏi:
- Chị ở có một mình?
- Ừ - Tôi thở dài.
- Em nói chuyện với chị một phút thôi, được không?
- Tất nhiên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/twilight-series-tap-2-trang-non/604326/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.