Phất tay, cửa tự động tách sang hai bên.
Sàn nhà thủy tinh rõ ràng phản chiếu một thân hình cao lớn trong bộ vest màu xám sẫm.
Mammon nghiêng người dựa vào sô pha, ngón tay ưu nhã vuốt cằm, “Bộ vest này phong cách đã qua thời.”
Beelzebub nói: “Ta không định cởi ra tặng ngươi.”
Ngón tay rũ trên tay vịn sô pha của Mammon búng nhẹ một cái, một chiếc sô pha khác tự động di chuyển ra phía sau Beelzebub.
Cửa đóng lại.
Beelzebub ngồi xuống, lấy đồ ăn ra.
Mammon nói: “Chuẩn bị bàn bạc vấn đề khai phá giới thứ mười?”
Beelzebub nói: “Đây là điểm thứ hai.”
“Điểm thứ nhất là gì?” Mammon có chút tò mò.
“Về vấn đề đi hay ở của Hybe.” Beelzebub nói.
Mammon khẽ nhíu mày: “Kỳ thực ta rất bất ngờ khi bây giờ hắn cư nhiên ở địa ngục.” Cha là Shipley, hộ tịch ở giới thứ mười, nhìn thế nào hắn cũng không thuộc quyền sở hữu của địa ngục. Cho dù hắn từng có một quãng thời gian làm...... tù binh ở địa ngục.
Beelzebub nói: “Lúc đó tình hình quá hỗn loạn, vừa sơ ý một chút lại mang trở về đây.” Đám người của thiên đường chuồn quá nhanh, Hybe hiển nhiên bị bỏ quên. Nghĩ đến thân phận đặc thù của Hybe, Beelzebub quyết định vẫn dẫn hắn về, miễn cho giới thứ mười vốn đã thương tích đầy mình lại trải thêm sóng gió.
Mammon nói: “Hắn là con của Shipley, nên tống khứ lên thiên đường mới phải.”
Beelzebub nói: “Hắn không có cánh.”
Mammon nói: “Đọa thiên sứ cũng giống thiên sứ, đều có cánh. Huyết tộc cần răng nanh, tinh linh cần tai dài, người lùn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/u-linh-gioi/459155/chuong-28-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.