“Được rồi, cho gọi người thông minh nhất đến đây!” Thạch Phi Hiệp vừa dứt lời, liền nghe Beelzebub, Rafael và Mammon đồng loạt hỏi: “Chuyện gì?”
Thạch Phi Hiệp vội ho một tiếng, nói: “Thật ra ta chỉ muốn đối thoại với vị nhà ta thôi.”
——-
“Không, không phải dơi.” Beelzebub nói, “Dơi không có loại vị đạo này.”
Rafael quái dị nhìn hắn, “Bây giờ ngươi nhấm nháp vị đạo không phải bằng cách đem đồ ăn bỏ vào miệng sao?”
Beelzebub nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, nói: “Là mùi.”
“Mùi gì?”
“Mùi của thiên sứ.” Beelzebub mở mắt.
Rafael nhích ra xa mấy bước, “Đừng đứng gần ta như vậy.”
Đáp án rất nhanh được công bố.
Đám mây đen đông nghịt kia từ từ tiến đến trước mặt.
Hai mắt đỏ ngầu, thần tình vô hồn, nếu không phải cánh của bọn họ phủ toàn lông vũ đen sẫm dày đặc, cơ hồ đều thành huynh đệ với Julian.
“Thời gian cầm cố!” Metatron ánh mắt ngưng lại.
Tất cả thiên sứ hắc hóa nhất thời bất động tại chỗ.
Mammon mâu quang quét một lượt qua người bọn họ, lắc đầu nói: “Đều không có linh hồn.”
Abaddon cắn răng nói: “Shipley biến thái quá mức!” Hiện tại hắn lo lắng nhất chính là Poggi và Asmondeus cũng sẽ chịu kết cục như thế. Nếu Shipley lưu một chút linh hồn cho họ, có lẽ Mammon còn có thể giúp họ phục hồi như cũ, nhưng nếu không có...... bọn họ ngoại trừ thể xác biết hô hấp ra, có gì khác biệt với tử vong.
“Chưa đâu.” Shipley tâm tình chuyển biến tốt, “Đây chỉ là khúc dạo đầu nho nhỏ. Các ngươi sẽ nhanh chóng phát hiện, chân chính
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/u-linh-gioi/459175/chuong-24-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.