Đầu ta một chút cũng không đau,” Metatron nói trước khi đầu Mammon chạm tới vai hắn, “Nhưng vai rất mỏi.”
Mammon ôm gối.
Ánh trăng chiếu vào cửa sổ, rải xuống một tầng hào quang.
Metatron xòe bàn tay phải ra, ánh sáng ở trong tay hắn chậm rãi ngưng tụ thành từng đốm từng đốm ngân quang, quanh quẩn bên tay hắn, như một chiếc vòng.
Mammon hỏi: “Có thể tặng ta không?”
Metatron mỉm cười gật đầu.
Mammon vươn tay.
Vòng sáng tạo nên từ những đốm tinh quang màu bạc từ từ phủ lên cổ tay hắn.
“Tuy rằng hơi rộng một chút,” Mammon hài lòng nói, “Nhưng vì đây là chiếc vòng đầu tiên ta nhận được từ lúc ra đời đến nay, ta rất thỏa mãn.”
Tinh quang li ti nháy mắt như vô số giọt mưa rơi xuống, dung hòa vào ánh trăng trải trên mặt đất.
Tay Mammon vẫn như cũ cố định giữa không trung, thiếu đi vòng sáng, cổ tay có vẻ thật trống vắng.
Metatron nói: “Nó chỉ là ánh sáng, không thể lâu dài.”
Mammon thong thả duỗi chân, hai tay chống sau lưng, ngửa đầu nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ, ánh mắt mông lung lộ ra vài phần xán lạn, “Ít nhất ta từng có được nó.”
Metatron ngóng nhìn lối vào tòa kiến trúc cao lớn ở đối diện.
Trong bọn họ ít nhất phải có một người biết mình đang làm gì.
Màn canh chừng này kéo dài suốt ba ngày ba đêm, Shipley vẫn không xuất hiện.
Metatron và Mammon đều có chút lo lắng.
Poggi còn ở lối vào giới thứ mười, đây là biến số. Với tính cách của hắn, nếu chờ quá lâu, rất có thể sẽ chạy về.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/u-linh-gioi/459196/chuong-19-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.