- Ta bị muộn rồi, buổi tối nhớ về sớm một chút.
Minh Diệu nuốt nhanh mấy ngụm cơm, cầm lấy chiếc áo bành tô, chạy nhanh ra ngoài cửa.
- A! Còn chưa tới tám giờ mà, không phải nói là chín giờ mới đến thời gian trình báo sao?
Diệp Tiểu Manh từ trong phòng nhô đầu ra, chỉ nghe thấy tiếng cánh cửa đóng rầm một tiếng.
- Thiệt là, cahyj trốn nhanh như vậy, ta còn chưa có thay áo mới mà, thật vất vả mới có thể tìm được cái áo khó mặc này, vốn đang định dùng nó để đùa giỡn người kia một chút.
Diệp Tiểu Manh quệt mồm một cái.
- Quêm đi, dù sao cũng vẫn còn cơ hội, thuận tiện nhìn lại sổ tay của chị Ada xem bên trong còn có phương pháp nào khác không.
Hiệp hội nghiên cứu siêu nhiên của Trung Quốc, một phần là lệ thuộc vào chính quyền trong nước, nhưng cũng lại là một tổ chức độc lập với hệ thống luật pháp quốc gia. Tổng bộ đặt ở thủ đô, nhưng mà ở mỗi thành phố lớn cũng đều có phân bộ. Minh Diệu đến trình báo, tự nhiên là đến phân bộ trong thành phố hắn đang ở.
Cưỡi xe taxi đi vào trong tòa nhà của hiệp hội. Minh Diệu nhìn cái đồng hồ, thời gian vẫn còn sớm, vẫn còn chưa đến thời gian trình báo. Đi vào sớm như vậy thì cũng không có việc gì làm, hắn liền đến sạp báo ở gần đấy mua một tờ báo. Châm một điếu thuốc, ngồi xổm ở cái bồn hoa bên đường, chăm chú đọc tin tức trong tờ báo.
Một lát sau, Minh Diệu nghe thấy thanh âm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/u-minh-trinh-tham/161191/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.