Vào bữa sáng ngày hôm sau, cha nàng đã khen ngợi cái thắt lưng được tết và xâu hạt rất đẹp mà Chó Nằm Ngủ mặc quanh cái đai lưng bằng da hươu của ông và biết được rằng ông tự tay làm cái đó . Trong chốc lát, đã đi tới một thỏa thuận kinh doanh, Chó Nằm Ngủ đồng ý làm những cái dây lưng và vòng tay cho cha nàng để bán dọc đường.
Với sự cho phép của "người bạn đồng hành" mới của họ, nàng đặt tên con ngựa là Chạy Nhanh, và trong những ngày tiếp theo, Sheridan luôn luôn cưỡi nó. Trong khi cha nàng và Chó Nằm Ngủ điềm tĩnh trên chiếc xe ngựa thì nàng phi nước đại lên phía trước rồi phi trở lại với họ, cúi thấp ngang với cổ con ngựa, tóc nàng đung đưa trong gió lẫn với cả bờm ngựa đang tung bay, tiếng cười của nàng vang khắp dưới bầu trời trong xanh. Cùng ngày hôm đó nàng đã chế ngự được nỗi sợ khi phi nước kiệu, nàng tự hào hỏi Chó Nằm Ngủ rằng nàng đã bắt đầu cưỡi ngựa giỏi như một cậu bé Anh Điêng chưa. Ông ta nhìn vào nàng như thế đó là một điều ngớ ngẩn, và chẳng khác nào là không thể xảy ra, rồi ông tung lõi quả táo mà ông vừa ăn lên cỏ bên cạnh con đường.
" Khôn ngoan lâu năm có thể nhặt nó lên từ lưng con ngựa đang chạy không?" ông ta trả lời, chỉ vào cái lõi táo.
" Tất nhiên là không rồi," Sherry nói, vẻ thất bại.
" Những cậu bé Anh Điêng làm được."
Trong ba năm tiếp theo, Sherry đã học để làm được việc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/until-you-em-co-de-ta-hon-em-khong/368119/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.