Với đôi chân đau gác lên một cái ghế để chân, Bà Skeffington ngồi trong sự yên lặng sung sướng trong phòng khách của căn nhà thuê bé nhỏ của họ ở London. Ở phía bên kia của căn phòng, chồng bà ta đang đọc tờ Times, cái chân bị bệnh gút của ông gác lên một cái ghế để chân khác.
"Hãy nghe xem thật yên tĩnh biết bao," bà ta nói, nghiêng đầu sang một bên, khuôn mặt bà ta sung sướng. "Cô Bromleigh đã mang lũ trẻ đi ăn kem. Chúng phải lúc nữa mới về, và tất cả những điều tôi có thể nghĩ đến đó là thật là dễ chịu làm sao khi lũ trẻ đi vắng."
"Phải, con bồ câu của tôi," chồng bà ta đáp lại vẫn không bỏ sót một từ nào trong bài báo.
Bà ta đang chuẩn bị tiếp tục chủ đề đó thì người hầu của họ, đồng thời cũng kiêm luôn là người đánh xe và quản gia xâm phạm vào sự yên tĩnh đó, tay anh ta đang chìa ra một lá thư. "Nếu đây là một thông báo khác về chuyện thuê nhà của chúng ta -" bà ta bắt đầu, rồi những ngón tay của bà ta nhận ra độ dày bất thường của lá thư màu kem đậm trong tay, và bà ta lật lại nó, nhìn chằm chằm vào cái dấu niêm phong được ấn vào trong sáp. "Skeffington ," bà ta thì thào "Tôi nghĩ - Tôi hầu như chắc chắn - chúng ta vừa mới nhận được lời mời quan trọng đầu tiên-"
"Phải, con bồ câu của tôi."
Bà ta tháo dấu niêm phong, mở bức thư, và há hốc mồm khi bà nhìn thấy cái gia huy bằng vàng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/until-you-em-co-de-ta-hon-em-khong/368245/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.