“Lại còn trang bị đến tận răng nữa kia.” Nick nhận xét. “Nếu ổ bánh không giết được tôi thì cậu định dùng tiếp cái nào đấy?”
“Nghe cho rõ đây, thằn lằn thúi, mi liệu mà thôi chế giễu ta, bằng không ta sẽ Tinkerbell* nhẵn bóng cặp mông mi.” Cậu yêu tinh hất cái cằm nhọn lên. “Ta phải làm cho đúng thủ tục, nên chờ tí.” Đoạn cậu ta ngồi xổm xuống, để cái bánh qua một bên và lôi ra một cuộn giấy da từ trong ống tên. Cậu đứng thẳng dậy và mở cuộn giấy ra, tằng hắng rõ to.
Nick nhướng lớp vảy gồ ghề trên mắt lên, chớp chớp thích thú.
“Đây nhá.” Cậu nhóc nói lớn. “Ta, Yêu tinh Pulk, hôm nay xin tuyên bố sẽ tiêu diệt mi, Rồng Nicor, dưới sự chấp thuận của Hội Đồng Tối Cao.” Đoạn, cậu vẫy lia lịa tờ giấy da trước mặt Nick.
Nick ngồi xuống, đầu nghiêng một bên. “Có lý do gì đặc biệt khiến cậu phải tìm đến cái chết của tôi không? Nhiệm vụ à? Thề thốt với hiệp sĩ nào trước khi chết? Hay muốn cưới công chúa? Mơ tưởng đến kho báu của tôi chứ gì?”
“Không có.” Yêu tinh Pulk chun mũi. “Ta cần quái gì đến một con rồng chết để cưới được công chúa. Mà ta cần quái gì công chúa. Chăm đám con gái đó cũng đủ chết, hết tóc dài như dây thừng, hết con quay, lại đến mẹ ghẻ độc ác rồi cứ mỗi đêm phải mỗi thay giày mới.”
“Vậy à. Vậy tại sao?” Nick gặng hỏi.
Yêu tinh Pulk tằng hắng lần nữa, tay mân mê cái túi nhỏ đeo ngang hông. “Ta cần viên ngọc rồng của mi. Với
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/uon-luoi-bay-lan-truoc-khi-uoc/1204396/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.