Truyện được dịch/edit bởi [L.A_MALBEC] và đăng tại lustaveland.com
Edit: Malbec
Chẳng qua ấm áp chỉ được một chút, Tần Lục Trác lại lần nữa nhìn về phía cô, lông mày nhíu chặt, trầm giọng nói: “Loại chuyện này quá nguy hiểm, người như cô không thích hợp.”
“Người như tôi?”
Giọng nói Úy Lam thản nhiên, gió lạnh thổi qua, thổi vạt áo khoác cô chưa khóa lại, chiếc váy đỏ bên trong như lửa, trong đêm khuya lạnh lẽo lộ ra một chút tùy ý.
Tần Lục Trác nhìn cô.
Lần đầu tiên anh nhìn thấy, hóa ra trên một con người có thể có sự mâu thuẫn như vậy, lạnh lùng và quyến rũ, giống như hai mặt đồng xu, rõ ràng không thể hòa hợp nhưng lại có thể cùng tồn tại trên một người một cách đầy kỳ diệu.
Úy Lam hỏi lại: “Anh cảm thấy người như tôi thì nên làm gì?”
“Dù sao chuyện như vậy không giống như việc một đại tiểu thư sống trong nhung lụa như tôi sẽ làm.”
Một câu của cô đã chọc trúng suy nghĩ của anh.
Tần Lục Trác nhíu mày, một lát sau, giọng nói trầm thấp của anh chậm rãi vang lên giữa trời đêm: “Xin lỗi, tôi không phải có ý này.”
Với một người đàn ông mạnh mẽ, cứng cỏi, kiên cường thế này, có lẽ cả đời cũng chỉ có vài lần chủ động cúi đầu nhận sai.
Anh lại hút một ngụm thuốc trong tay, làn khói màu trắng xám vừa xuất hiện liền biến mất.
Người đàn ông thấp giọng nói: “Đám người kia dùng lưỡi dao dính đầy máu để buôn bán, cô tiếp xúc với bọn họ quá nguy hiểm.”
Thực ra, chủ ý của anh vốn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/uy-lam/1831152/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.