Truyện được dịch/edit bởi [L.A_MALBEC] và đăng tại lustaveland.com
Edit: Malbec
Dương Giai bị Trương Tiêu kéo vào trốn trong phòng trà, cô có chút bất đắc dĩ nói: “Người đến rốt cuộc là thần thánh phương nào? Lại thần thần bí bí như thế, ngay cả lễ tân như tớ cũng phải tránh đi.”
Trương Tiêu cười khổ.
Nghĩ một hồi, Dương Giai lại cảm thấy may mắn mà vén mái tóc dài, thấp giọng nói: “May mà người cần tư vấn như thế này không nhiều lắm, nếu không mỗi ngày chúng ta đều phải bận rộn.”
Trong phòng làm việc, Úy Lam mặc áo sơ mi trắng quần culottes màu xám, cả người đều hiện lên vẻ chín chắn tri thức.
Lúc đang làm việc, dù sao cô cũng sẽ mặc đồ liên quan đế nghề nghiệp, dù sao nghề tư vấn tâm lý này cần phải khiến ấn tượng đầu tiên của khách hàng với mình là cảm giác có thể tin tưởng. Mà cách ăn mặc chín chắn tri thức thường sẽ cộng thêm điểm ấn tượng đầu tiên.
Giống như hiện tại, cảm giác của Thường Tinh Tử khi nhìn thấy cô rõ ràng là thở dài một hơi.
Trong tiệc rượu mấy ngày trước, Úy Lam mặc một bộ váy chiffon trắng, xinh đẹp thì xinh đẹp nhưng tiên khí bồng bềnh quá, từ đó khiến cô trông hơi nhỏ tuổi.
Bây giờ thấy cô ăn mặc như thế này, Thường Tinh Tử có cảm giác yên tâm.
Cô ta kéo đứa trẻ bên người, thấp giọng nói: “Tiểu Tuấn, có phải là nên chào hỏi với dì không?"
Úy Lam xoay người, nhìn đứa trẻ với gương mặt tuấn tú trước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/uy-lam/369767/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.