Trong đình viện nơi Lâm Thủy cùng Minh Triết đang ngồi.
“Oa không ngờ, trong đợt này lại có tư chất nhị phẩm.
”
Nghe thấy Lâm Thủy nói Minh Triết không nói gì cả chỉ lặng yên quan sát, Lâm Thủy nói tiếp:
“Mà cũng sắp đến huynh rồi đấy báo danh của muội là gần cuối cơ mà.
”
Lâm Thủy vừa nói xong thì ở quảng trưởng trung tâm một vị trưởng lão lên tiếng gọi:
“Tôn Vân, Tuấn Hào.
”
Lâm Thủy nghe thấy Minh Triết bị gọi khi mình vừa nói xong thì cười đẩy nhẹ vào vai hắn:
“Đấy muội bảo mà huynh đi đi.
”
Đang ngồi nói chuyện với lão Hoàng thì lệnh bài của Tôn Vân sáng lên, thấy thế hắn đứng lên phủi bụi ở dưới mông đi, rồi nói:
“Chào huynh, đệ đi đây.
”
Trong đình viện nơi công chúa và Cẩn Khiêm đang ngồi khi nhìn thấy Minh Triết đang tiến đến gần đá tư chất, Cẩn Khiêm nói:
“Ồ đến hắn rồi sao.
”
Hạ Nguyệt nghe vậy thì hỏi:
“Người thú vị mà huynh nói đã đến lượt rồi sao.
”
Xong nàng quay ra nhìn Tôn Vân cũng đang đứng ở đấy sẵn rồi.
Ngó trái ngó phải khi đến trung tâm nhìn thấy Minh Triết thì Tôn Vân trong lòng ngạc nhiên thầm nghĩ:
“Thì ra hắn tên Tuấn Hào, không biết đây có phải là sự trùng hợp không.
”
Trung tâm giữa sân rộng đang đặt hai tảng đá tư chất mỗi nam tử đứng một cái.
Nhìn vào tảng đá tư chất Minh Triết nhớ lại một câu truyện mà Lâm Thủy vừa kể, thửa xưa khi trời đất đã thành hình nhưng con người lại chưa thể tu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/van-co-truyen/1676226/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.