Chiều tà, chợ tan, ta và Tiểu Kỳ dọn dẹp mang đồ về thì đã thấy Tiết Thống ngồi sẵn bên bàn đá dưới gốc đào. Vi Tử Khải vẫn luôn theo sau lưng tới tận giờ, không hề có ý định rời đi. Ta không kìm lòng nghĩ không phải hắn đến ăn chực chứ, chẳng lẽ bổng lộc Hữu tướng từ sau khi cha ta mất thì bị cắt giảm. Thật ra ta cũng không quan tâm cho lắm, mặc kệ hắn giàu hay nghèo thì một nhà bốn miệng ăn đây chưa đủ kham khổ hay sao mà còn phải để hắn đến ăn miễn phí thế được.
Ta không ngại mặt dày quay ra tiễn khách, ý tứ rõ ràng: "Đa tạ Đại nhân đã tiễn tiểu dân về nhà, trời tối rồi ngài cũng nên quay về phủ đệ tránh cho giặc cướp đêm lộng hoành."
Vi Tử Khải không những không rời đi mà còn ngó quanh ngó quất, tự nhiên như chốn không người mà ngồi xuống bàn trà, hồi lâu sau mới trả lời: "Diệp thiếu lang nếu lo lắng cho ta thì chốc nữa ngươi lại tiễn ta về vậy."
Cái chốc nữa của hắn chính là Bàng thúc dọn cơm lên vẫn chưa đi, ăn cơm xong vẫn chưa đi, uống trà xong vẫn chưa đi.
Ta ngồi bên cạnh Bàng thúc tiếp chuyện với hắn mà hai mí mắt muốn dính cả vào nhau, bàn tay giấu dưới bàn len lén véo vào đùi mấy cái nhưng vì không cảm nhận được cái đau nên chẳng thể tỉnh nổi. Ngay khi ta sắp đập mặt xuống bàn thì Vi Tử Khải bỗng lên tiếng chào ra về, ta không kìm được sung sướng nhưng lại bị hắn tạt một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/van-dam-hoa-dao-trong-mua-ha/29537/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.