Đầu giờ Sửu canh tư, ta đổi canh gác trực cho người khác, lúc trở về phòng ngủ thì trời đã tờ mờ sáng. Căn phòng ẩm thấp toàn mùi nam nhân, sáu chiếc sập đơn xếp sát vào nhau, sáu chiếc còn kia nằm hướng ngược lại, ta mò mẫm theo bức tường tiến từng bước về chỗ mình. Chỗ ta nằm ngay cạnh cửa sổ, hơi sương buổi sớm tràn vào khiến tên lính bên cạnh rùng mình quấn chặt mình vào chăn.
(Đầu giờ Sửu canh tư: khoảng 1h sáng)
Ta cởi áo khoác ngoài, với tay khép hờ cửa sổ lại, cố ngủ một giấc vì ngày mai còn phải ra thao trường tập luyện nhưng hai mắt lại ráo hoảnh, định đứng dậy đi dạo một vòng thì tay chân lại mệt mỏi rã rời. Cứ thế nằm bất động đến khi mặt trời lên cao phía đông chiếu rọi lên lớp tuyết đọng trên cành lấp lánh, mọi người trong phòng lục đục thức dậy, không hiểu sao ta lại như đứa trẻ chột dạ nhắm nghiền mắt lại giả vờ ngủ.
"Đừng gọi Tiểu Diệp dậy, hắn mới trực về lúc sáng sớm cứ để hắn ngủ tiếp đi. Chúng ta đi thôi!"
Trong phòng chỉ còn lại mỗi mình ta cứ nằm yên nhắm mắt, thật muốn suy nghĩ một điều gì đó để đầu óc bớt trống rỗng mơ hồ.
Từ sau ngày cha mất, đôi khi lại có những lúc, có khi chỉ kéo dài vài giây có khi lại cả tháng trời, cảm giác như bị cô lập chẳng ai quan tâm đến. Nói buồn cũng không hẳn là buồn, đầu óc trống hoác và cả lồng ngực cũng thế, chẳng nghĩ được gì cả, càng cố lại càng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/van-dam-hoa-dao-trong-mua-ha/29554/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.