Xế chiều, nắng nóng khiến mùi xác càng thêm nồng, mang theo hơi ẩm tanh tưởi, khiến dạ dày cuộn trào.
Cô nhíu mày, nương theo mùi thối rữa đi ra phía sau nhà kho.
Càng gần, mùi càng đậm. Cô đưa mắt nhìn, liền hít một hơi sâu, trên khuôn mặt hiện lên tia kinh hoàng.
Bên cạnh một gốc cây to, thi thể nằm chồng chất lên nhau!
Có những bộ xương trắng, có thi thể phân hủy đến không còn hình dạng, cũng có những thi thể vừa bắt đầu phân hủy, vẫn còn nhìn rõ ngũ quan, nhưng làn da đã tái xanh, đầu lở loét, máu đọng lại, thấp thoáng còn thấy cả những con giòi mập ú lúc nhúc.
Ruồi bọ bay khắp nơi, vang lên tiếng 'ong ong', cảnh tượng trước mắt, cộng thêm mùi thối khiến bụng cô cuộn trào từng đợt, trước mắt cũng tối đi vài phần.
Phương Mộc Tĩnh đè cảm giác kia xuống, bẻ một cành cây, cẩn thận đi đến gần gốc cây.
Cô giơ tay, dùng sức dùng nhánh cây lật cánh tay của một thi thể lên, màu xanh đậm đập vào mắt, dời mắt lên trên, là cái đầu đã lở loét, lộ cả dây thần kinh.
Con ngươi cô co lại, hơi thở trầm xuống.
Cô liếc nhìn xung quanh, da của những người này đều có màu xanh đậm, trên thân thể xuất hiện tình trạng xuất huyết nặng.
Mày cô nhíu chặt hơn, tim đập nhanh, nhánh cây dời lên cổ, khẽ lật.
Từng đường chỉ máu hiện rõ trong đáy mắt cô, chỉ máu phình to hằn lên cổ, dường như có thể vỡ bất cứ lúc nào.
Hơi thở ngưng lại, con ngươi mở to, hiện lên vẻ kinh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/van-kiep-yeu-anh/447544/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.