Cuộc phẫu thuật kéo dài đến khuya mọi người mới được nghỉ ngơi.
Xung quanh tối om, cây cối kêu lao xao trong gió, từng làn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo vẻ xác xơ tiêu điều cho nơi này.
Virus quét qua, mọi người như đang đặt chân trên ranh giới sinh tử, lệch một chút, có thể là sinh, cũng có thể là tử.
Phương Mộc Tĩnh lấy trong vali một bộ đồ, thay ra.
Cô ra bàn, ngồi xuống, vơ lấy ấm trà rót một ly ừng ực uống.
Cố Vạn Tinh ngồi bên cạnh nhìn cô:
"Có người chết không?"
Cô trầm mặc, lát sau mới gật đầu:
"Có."
Có người chết là chuyện không tránh khỏi. Người chết có cả bà cụ hôm nay cô đưa về. Bà cụ đã già, lại nhiễm virus, khả năng sống là không cao, cô đã đoán trước được, nhưng khi nhìn thấy bà lão hô hấp yếu dần, trong tay cô vẫn còn cầm dao phẫu thuật, nhưng chỉ có thể nhìn sinh mạng của bà lão từ từ hao mòn, cuối cùng là dừng hẳn.
Cuộc đời con người, cả đời vất vả, cuối cùng cũng không có một cái chết trọn vẹn.
Những người được cứu sống đã được chuyển về bệnh viện, nằm trong phòng hồi sức, qua được cơn nguy kịch.
"Em không sao chứ?" Cố Vạn Tinh hỏi, không phải là việc có người chết, mà là vì tình trạng sức khỏe của cô.
Cô bật cười, xoa ly nước:
"Em có thể có việc gì chứ."
Cố Vạn Tinh nhìn cô, lát sau mới gật đầu, đứng dậy rời đi.
Cô uống thêm một ly trà, rồi cũng đứng dậy. Định tiến vào phòng ngủ thì một cơn váng đầu ập
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/van-kiep-yeu-anh/447551/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.