Nam tử trẻ tuổi bị người mặc hắc y nhìn chăm chú có một mái tóc tím sẫm, tuổi tầm hai mươi bảy hai mươi tám, khuôn mặt gầy ốm lại thập phần cương nghị, hiện đang dùng ánh mắt phức tạp trông về phía hai vị ân sư của mình nơi xa xa.
Thần Vô Cương!Ma Lập Tuyết!Hai cái tên này, là hai bậc chí tôn duy nhất đột phá Nguyên anh, bước vào cảnh giới Hóa thần, là người cường đại nhất đại địa Đông Linh!Một người là thần, một người là ma!Nhưng hôm nay hai vị thần ma lại triệu tập toàn bộ cường giả hàng đầu Đông Linh tới đây để làm chứng cho họ.
Không phải ganh đua cao thấp, mà là cùng nhau chịu chết!“Thật muốn chiến một trận với Man binh Bắc Nham!”“Đáng tiếc, mười lăm năm trước bản tôn không cẩn thận tiến vào ‘lung’ cảnh của kiếm đạo, cho đến ngày nay vẫn không thể thoát ra ý cảnh mơ hồ tán hình, không thể phát huy sức mạnh cao nhất của tu sĩ Hóa thần.
”Vô Cương bạch y ngẩng đầu nhìn phương xa, lỗ hổng không có khả năng bổ cứu trên vách tường Thần Phong phía Bắc Đông bỗng chốc ánh vào đáy mắt.
Nỗi lòng dao động nhiễu loạn, bóng dáng hắn lập tức lúc ẩn lúc hiện, góc tay áo thế nhưng như đám mây trắng, tản ra lại ngưng tụ, tựa hồ không phải vật thật.
Trên Chiêu Diêu Tinh, giữa bốn lục địa Đông Linh, Bắc Nham, Tây Kỳ, Nam Đỉnh vốn dĩ đều có vách tường Thần Phong ngăn cách, các bên không giao lưu qua lại, cường giả bốn vực mỗi người mỗi việc đạt thành thoả thuận chung.
Nhưng tháng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/van-thu-trieu-hoang/746929/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.