Đuôi ong chúa hoàn toàn biến thành thép, lập loè ánh tím âm u, còn cứng rắn hơn đa số pháp bảo của Thất Diệp Cốc, trong mắt nó phản chiếu xương trắng lành lạnh, dường như đang cảnh cáo đối thủ về một kết cục bi thảm.Lạc Nhĩ đã ngã xuống đất không dậy nổi, tay chân bầm tím, hai má sưng như hai cái bánh xốp.Còn mỗi Tương Khiêm tóc tai bù xù, tiếp tục gian nan chống cự.
Nhưng hắn chỉ có tu vi Ngưng khí tầng năm, làm sao có thể là đối thủ của ong chúa?Không tốt!Mắt thấy châm độc sắc nhọn của ong chúa sắp đâm vào cổ Tương Khiêm, ánh mắt Chân Tiểu Tiểu lập tức biến đổi.“Cút đi, đừng hòng tổn thương sư huynh ta.”Các đệ tử Thất Diệp Cốc khác gặp phải tình cảnh gì nàng không quan tâm, nhưng Tương Khiêm đối nhân xử thế chân thành, cũng rất tốt với nàng, Chân Tiểu Tiểu không muốn hắn gặp chuyện ngoài ý muốn ngay trước mắt mình.Trong khoảnh khắc Chân Tiểu Tiểu quát lớn, Kỷ Thanh Y xoè bàn tay, điều khiển cây quạt trắng xoay tròn cấp tốc.Quạt giấy hóa thành một trụ lốc xoáy, trong gió ẩn ẩn văng vẳng tiên âm, xé rách không khí chém tới ong độc.May là Chân Tiểu Tiểu đã báo trước, độc phong kịp thời bay xa.
Mà luồng gió cũng không thể đánh vào thân thể ong hoàng, chỉ là hiểm hiểm cọ qua cánh của nó.“Còn chưa xong đâu!”Không nghĩ tới súc nghiệt sớm có phòng bị tránh được đòn tấn công, sắc mặt Kỷ Thanh Y âm u lạnh lẽo, hai tròng mắt lập loè ánh sáng vô tình.Hắn nhanh chóng biến ảo thủ quyết, tiếp đó một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/van-thu-trieu-hoang/746990/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.