Thừa dịp sự chú ý của mọi người đều tập trung trên người Hoắc Thành Quân và Thượng Quan Lan, Mạnh Giác tìm lấy một cớ để rời khỏi bàn tiệc.
Đại công tử vừa thấy Mạnh Giác rời đi, lập tức dắt Hồng Y bỏ chạy, "Tiểu Giác khẳng định nổi giận, ta trước hết cứ phải tránh khỏi đầu gió đi đã."
Bốn người tránh trái tránh phải, chọn một chỗ yên tĩnh mà trốn, Vân Ca nói: "Tìm một cơ hội dứt khoát ra khỏi phủ đi!"
Đại công tử và Hồng Y đều liên tục gật đầu, Hứa Bình Quân cũng không đồng ý, "Muội chính là đầu bếp Hoắc phu nhân mời đến nấu ăn, còn chưa có cho phép muội cáo lui đâu!" Vân Ca lạnh lùng nghiêm mặt nói: "Mặc kệ bà ta!"
Đại công tử cười: "Nhưng mà, ngươi đang tính làm cái gì vậy? Mặc kệ bà ta đi! Đi theo ta, chúng ta từ cửa ngách phía sau hoa viên trốn ra ngoài."
Thật sự Đại công tử đối với bố cục đại Tư Mã phủ rất quen thuộc, dẫn theo ba cô gái, xuyên qua hoa cỏ, lướt qua cây cối, lách qua hòn giả sơn, đi qua cây cầu hình vòm, giống như đi dạo trong vườn nhà mình.
Càng chạy càng yên tĩnh, cảnh sắc càng ngày càng đẹp, hiển nhiên là đã tới bên trong Hoắc phủ, khu vực này không giống với bên ngoài khu mở tiệc chiêu đãi khách khứa, bị người khác bắt được, tội danh tự động xông vào phủ Đại Tướng quân Đại Tư Mã cũng không nhẹ, Hứa Bình Quân rất căng thẳng sợ hãi, vừa vặn ba người còn lại đều có bộ dáng thoải mái tự tại, nàng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/van-trung-ca/441608/quyen-1-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.