Mùi hương thất bộ liên trong veo mà ảo mộng.
Ta từ từ tỉnh lại, cơn đau từ nơi xa xôi quay trở lại cơ thể lần nữa.
Ta rên rỉ đau đớn, cung nữ Bán Hạ thò đầu nhìn ta một cái, rồi lập tức chạy ra ngoài: "Hoàng hậu nương nương, nương nương của chúng ta đã tỉnh!"
Theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Hoàng hậu đến bên cạnh nắm lấy bàn tay lạnh giá của ta, đôi mắt đầy vẻ đau thương: "Liễu Diệp, ngươi còn trẻ, sau này chắc chắn sẽ còn có con."
Ta đau đớn đến kiệt sức, tâm trí mê man, nhưng vẫn cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng khóc gào thảm thiết vì nỗi đau mất con, Hoàng hậu nương nương kiên nhẫn an ủi nỗi đau mất con của ta, hoàn toàn không để ý đến nước mắt và vết m.á.u của ta làm bẩn bộ cung trang lộng lẫy của nàng ta.
Nhưng trong mắt cung nữ Trúc Tâm đứng sau lưng nàng vẫn thoáng hiện vẻ ghê tởm, ta khóc lóc thảm thiết: "Nương nương, mệnh thần thiếp khổ quá, vào cung hơn một tháng đã thất sủng, vốn nghĩ nếu có thể sinh được Hoàng tử, may ra còn có cơ hội được Hoàng thượng ban cho chút ân sủng, giờ đây không còn hy vọng gì nữa, thần thiếp chi bằng c.h.ế.t đi cho xong."
Hoàng hậu nhẹ nhàng vuốt mái tóc ướt đẫm nước mắt của ta ra sau tai: "Nói bậy, ngươi mới mười lăm tuổi, sau này chắc chắn sẽ còn có con."
Ta run rẩy đưa tay che vết thương ở thái dương bên trái, càng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vat-trong-tay-lat-thien-ha-zhihu/2408758/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.