Nàng ta quay người dặn dò cung nữ Ngọc Chỉ: "Đi gọi Thành ca đến, nói là ta lễ nghĩa không chu toàn, Quý phi nương nương đang sai người vả miệng ta."
Ngọc Chỉ khinh miệt nhìn ta một cái, cung kính nịnh nọt thi lễ với Tiết Thường Khiết: "Vâng."
Ta đã có Quý phi vị, nên bên cạnh tự nhiên có quy củ về thái giám cung nữ, nhưng người đông vô dụng, hơn ba mươi người này khi ta bảo vả miệng Tiết Thường Khiết thì như ba mươi khúc gỗ, khi Tiết Thường Khiết ra tay với ta vẫn là ba mươi khúc gỗ, ngoại trừ Mộc Đàn do Hoàng hậu nương nương ban cho ta, không ai thấy ta run rẩy đau đớn trong vũng máu, không ai nghe thấy tiếng rên rỉ, khóc gào của ta.
Khi vạt áo hoàng bào thêu rồng vờn mây xuất hiện ở góc đường xa xa, Tiết Thường Khiết ghê tởm dùng những ngón tay mềm mại, thon dài chấm một chút vết m.á.u từ mặt ta, giọng điệu nhẹ nhàng mà độc địa: "Liễu Diệp, nghe tên ngươi đã biết là kẻ tiện mệnh, sinh ra hèn mọn thì nên nhận mệnh, kẻ tiểu nhân mắt thiển cận như ngươi, không nên sinh ra đôi mắt giống ta đến vậy! Hôm nay nếu ngươi còn sống sót thì nên nhớ kỹ, Thành ca ca là của ta, một kẻ giả mạo như ngươi muốn lấy mắt cá lẫn lộn với minh châu sẽ bị trời phạt, cho dù trời không phạt ngươi, ta cũng sẽ thay trời hành đạo dạy dỗ ngươi."
Theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Khi Cao Thành
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vat-trong-tay-lat-thien-ha-zhihu/2408761/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.