- Chuyện nhỏ! Hân thành ra như vậy rồi mà còn là chuyện nhỏ?
Diêu Lam trợn tròn mắt không dám tin, giọng nói cũng cao thêm vài phần, gần như là hét lên.
- Trước lợi ích của gia tộc, chuyện này đương nhiên chỉ được tính là chuyện nhỏ. Diêu gia không phải chỉ có một mình em. Em thử nghĩ xem, nếu cha nhập thường thành công, sẽ mang lại bao nhiêu lợi ích cho con em trong gia tộc, nếu thất bại…khó có cơ hội mà thăng tiến!
- Trong giao tộc Địa Tự Hào, Diêu gia chúng ta chỉ được coi là xếp cuối cùng. Lần nhập thường này của cha có liên quan đến việc gia tộc chúng ta có thể tiếp tục được đứng trong hàng ngũ mười gia tộc Địa Tự Hào nữa hay không, sao có thể vì một tên Lâm Phi mà làm lỡ đại sự?
- Anh! Hân là cháu của anh, là cháu ngoại của cha! Lẽ nào hai người lại trơ mắt nhìn huyết mạch của Diêu gia bị giẫm đạp như vậy sao?
Diêu Lam không cam lòng kêu khóc.
- Em bình tĩnh một chút đi! Bởi vì cái gọi là, quân tử báo thù mười năm chưa muộn, hiện giờ chúng ta không thể động tới Lâm Phi, nhưng đợi cha nhập thường thành công, đến lúc nắm quyền lực lớn hơn trong tay, ngồi trên Lã Vọng buông cần, biện pháp sẽ nhiều hơn.
Diêu Chấn nói.
Sắc mặt Diêu Lam lộ ra vẻ chán nản, bà cười nhạo nói:
-Chỉ là một tên Lâm Phi, một kẻ hạ nhân, mà lại khiến đường đường một Chủ tịch hội đồng quản trị của Diêu Viễn Mậu Dịch sợ đến mức này?
- Em
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ve-si-than-cap-cua-nu-tong-giam-doc/399169/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.