Ở bờ biển, vào lúc mặt trời vẫn còn đang rực rỡ chiếu trên cao, vạn dặm không mây, Đông Bắc đã rơi xuống trận tuyết đầu tiên.
Bạch La La đi xuống từ trên máy bay vẫn còn đang mặc quần soóc và áo sơ mi của cậu. Lúc bước ra từ trong máy bay, cậu run rẩy như người mắc bệnh Parkinson.
Lúc này Bạch La La mới để ý tới sáng sớm Lâm Trú Miên đã thay áo lông cao cổ thật dày và áo gió màu đen, Bạch La La lại không dám hỏi y quần áo để mặc, vì thế chỉ có thể thầm tủi thân trong lòng.
Hệ thống nói với cậu: “Cậu đừng tủi thân, cậu mau hỏi anh ta xem có quần áo gì để mặc tạm một chút đi, nếu không cậu thật sự sẽ trở thành nhân viên đầu tiên bị chết cóng rồi đăng xuất luôn đó.”
Bạch La La nói: “Bị thiêu chết chữa trong ba ngày, bị chết cóng thì sao?”
Hệ thống tỉnh táo phân tích tình hình, nói: “Cậu bị chết cóng như vậy thuộc về tự sát, sẽ bị trừ tiền lương đó.”
Bạch La La: “...”
Bạch La La do dự một chút, đang định mở miệng tìm Lâm Trú Miên mượn quần áo mặc, thì thấy người đón bọn họ đã tới.
Người nọ thấy cả người Bạch La La mặc quần đùi áo cộc, kinh ngạc nói: “Không hổ là đệ tử của Lâm tiên sinh, trời lạnh như thế này, mặc vầy mà cũng dám ra đường luôn.’
Lâm Trú Miên nghe vậy, bấy giờ mới nhớ ra Bạch La La mặc quần áo không dày. Y cau mày nói: “Tại sao cậu không nói?”
Chóp mũi Bạch La La
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-hai-hoa-ma-phan-dau/2845378/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.