Đường Noãn cũng cười nói: “Tôi thật sự hâm mộ em gái của Giang tổng, kiếp trước chắc hẳn cô ấy phải cứu cả dải ngân hà nên kiếp này tất cả các vì sao trên trời đều là của cô ấy, muốn hái cái nào cũng phải vất vả nhờ anh trai như anh.”
Cô quay đầu lại nhìn Đường Thắng An làm nũng: “Ba, con đoán, nói không chừng kiếp trước con cũng kề vai sát cánh chiến đấu với em gái của Giang tổng, con cũng muốn có sao trên trời.”
Đường Thắng An lườm cô một cái: “Con nói bậy bạ gì đấy, im lặng ngay cho ba.”
Đường Noãn bĩu môi không phục.
Giang Trạm phì cười: “Tính tình Đường nhị tiểu thư tốt thật đấy.”
“Sao trên trời cứ để ba mẹ hái cho em, còn những việc lặt vặt khác tôi có thể xử lý giúp em.”
Anh ta vừa dứt lời, trợ lý đứng phía sau đã tiến lên một bước, đưa một chiếc hộp cho cô.
Đôi mắt của mọi người trong nhà họ Đường đều dán vào nó.
Giang Trạm mở ra, ngay cả đại tiểu thư Đường Sương vẫn luôn thờ ơ cũng không tự chủ được ngồi thẳng dậy, Giang Trạm nhìn thấy tình hình này, cười nói: “Nghe nói Đường nhị tiểu thư thích sưu tầm các loại đá quý. Vài năm trước tôi lấy được miếng ngọc bích có hoa văn nổi trong băng này, màu sắc khá hiếm, tôi nghĩ có lẽ em sẽ thích nó.”
Đường Noãn vội xua tay: “Vô công bất thụ lộc, cái này quý giá quá rồi.”
“Cái gì mà quý giá chứ.”
Giang Trạm mỉm cười: “Những đồ vật như ngọc bích này đều chú ý tới gọi là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-hon-phu-cua-toi-co-thuat-doc-tam/2710488/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.