Địch Diệp híp mắt đánh giá Lãnh Ninh, nghĩ thầm trong lòng: Trông cậu ta có vẻ ngoài vô hại như vậy, không chỉ biết lợi dụng người khác, mà ngay cả những từ lóng như Dương Mã cũng biết, quả nhiên cậu ta chỉ đang giả vờ giả vịt!
Lúc này cậu ta đến đây làm gì?
Trong khi Địch Diệp đang suy nghĩ, lúc này Lãnh Ninh đã vén tấm vải trắng phủ trên thi thể ra, nhìn kỹ hình xăm hoa mận đỏ ở hông thi thể, dùng ngón tay đeo găng cao su nhẹ nhàng chạm vào đó.
“Chắc chỉ là hình xăm bình thường thôi.” Lãnh Ninh rời ngón tay khỏi hình xăm: “Ban đầu ở vị trí này hẳn là có một vết sẹo, xăm bông hoa mận này là để che đi vết sẹo đó.”
Diêm Tuấn gật đầu: “Đúng rồi, chẳng phải nói sẽ cử một lão pháp y đến à? Sao lại là cậu? À, ý tôi không phải là như kia đâu, ý tôi là, sức khỏe của cậu chưa hồi phục, sao lại đến đây rồi, không nghỉ ngơi thêm hai ngày à?”
Lãnh Ninh ngước mắt lên, lướt qua Địch Diệp: “Đã sắp hồi phục rồi. Dù sao cũng nhận lương của đội cảnh sát, cũng phải có chút trách nhiệm này chứ.”
“Cậu làm tôi cảm động vô cùng!” Diêm Tuấn rưng rưng nói: “Hiện tại chúng tôi bó tay hết rồi!”
Khi Diêm Tuấn nói câu này, ánh mắt Lãnh Ninh lại rơi vào Địch Diệp: “Nghe nói anh bị đầu độc?”
Mặc dù Lãnh Ninh hỏi rất bình tĩnh, nhưng thực tế đã hỏi rõ ngọn ngành sự việc từ Hà Lạc, bây giờ tận mắt thấy Địch Diệp vẫn còn đang nói chuyện Dương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/vi-phap-y-nay-co-chut-lanh/3022283/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.